21/12/09

[Harry Potter]Cho một ngày không xa_part1


Cho một ngày không xa
Description: các nhân vật nơi này đều không thuộc về tôi và vì thế hãy cứ tin là tôi không sở hữu ai cả, tôi viết fic này là phi lợi nhuận, thế thôi.
Author: Hạ Du
Genre: romance
Raiting: for anybody who like Harry Potter.
Pair: Harry –Luna
Summary:
“ Ta đi tìm nhau giữa ngàn trùng mây đen tối
Em lạc lối giữa bầu trời xanh
Còn anh là hạt mưa xanh đang gieo mình xuống vực sâu thăm thẳm.”
Trong suốt những năm theo học ở Hogwarts, Harry chưa bao giờ thôi nghĩ về một tình yêu đúng nghĩa, một thứ cảm xúc trào dâng.. Nhưng thôi thì ngủ yên đi nhé trái tim… yêu thương đôi khi cũng cần phải được thả bay đi theo những ngày bạt gió.
A/N: những gì in nghiêng đôi khi là suy nghĩ của nhân vật hoặc là lời tựa tác giả thêm vào.
Nếu các bạn đọc có gì không vừa ý thì hãy comment lại và xin đừng nhặt đá ném tôi, vì nó đau =.=

1.    Hẻm xéo_ Hiệu sách bà gật gù
Nắng chiếu vàng hanh đang vắt vẻo chui qua những ô cửa nhỏ và chiếu vào hiệu sách nhỏ bé làm cho nó thêm ấm á lạ thường. Những giá sách được kê sách nhau chồng chất cứ quyển này đè lên quyển kia. Hàng chồng sách cứ lấp lên nhau làm cho những vị khách bước vào không ai là không lo lắng khi nguy cơ bị hàng tá sách đè lên người. Và ở góc phòng cũng có một cậu chàng đang lo lắng đến giãy nảy lên như vậy
-       Hermione, mình không hiểu sao bồ lại có thể ngồi ở cái nơi nguy hiểm này suốt ngày này qua ngày khác vậy
-       Ôi. Thôi nào Ron. Bồ không thấy là đây đúng là cả một kho tàng sao. Hermione kêu lên và đôi mắt vẫn không rời khỏi quyển sách. Bồ không thấy vui sao khi Bà Green đã cho tụi mình vô đây đọc ké cả ngày.
-       Mình thấy xui khi bị kéo theo bồ thì có. Ron ỉu xìu trả lời
-       Thôi nào Ron. Có rất nhiều quyển thần chú hay mà. Harry gọi với lên
Ron ngẩng đầu nhưng chẳng hề thấy bóng dáng Harry đâu cả. Có vẻ Harry đã bị che lấp bởi những chồng sách cao ngất ngây nào đó. Và giọng Harry thì ở đâu đó rất gần thôi.
-       Thôi nào, Harry, bồ không thể nào không công nhận rằng, ngày nào cũng dành cả ngày đẹp đẽ để vùi mình vào những ngôn từ ngớ ngẩn mà theo Hermione là khoa học được.
-       Ron à, sao cậu không lấy một quyển sách nào đó và ngồi đọc thay vì cứ đứng lảm nhảm. Hermione ngẩng lên hỏi. Đây chắc chắn là một dấu hiệu không hay vì ngay sau đó Ron đã im bặt và ngồi xuống bên cạnh. Trông cậu chàng lúc đó mặt đỏ ứng, chiếc mũi khoằm cứ cúi cúi. Mái tóc đỏ thì rủ xuống và những ánh nắng chiếu từ ngoài cửa vào cũng không làm cậu bận tâm

Harry thì cũng chả bận đến việc  Hermione và Ron lắm vì với Harry chuyện 2 người bạn thân luôn cãi nhau đã là việc quá bình thường. Harry mân mê những quyển sách hiếm giữa hàng chồng “ Phòng chống nghệ thuật hắc ám” rồi “ Phản nguyền hùng manh.”. Quyển nào cũng mang đầy những màu sắc sức mạnh. Harry cứ giở hết quyển này đến quyển khác, cố nhồi vào trong đầu hàng tá những câu thần chú. Cuối cùng thì sau khi trải qua một năm thứ tư đầy biến động Harry cũng tự rút cho mình một bài học rằng không có công lí dành cho kẻ yếu. Rằng thì là Harry sẽ chẳng bảo vệ được ai nếu cứ yếu xìu như này. Chú Sirius cũng mong muốn Harry học được càng nhiều phép tự vệ thì càng tốt. Nhiều lúc tâm trạng Harry cứ như nhập nhằng giữa hai miền sáng tối. Khi thì trở lại cái đêm kinh khủng đó, cảm giác bất lực khi Cerdic bị giết, khi thì lại như chìm vào cái tò mò hạnh phúc khi bố mẹ đang ở đâu đó xa xăm lắm, mơ hồ lắm. Những ngày đó chính bản thân Harry cũng không thể nhớ nổi là đã trôi qua ra sao.
Harry quay qua quay lại giữa hàng đống chồng sách và cuối cùng thì cũng va vào chồng sách : “ Chướng ngại phép thuật” cao ngất ở bên tay phải và thế là ầm ầm. Sách đổ xuống cái rơi bên này, cái bị tung ra bên nọ. Hiệu sách Bà Gật Gù là một hiệu sách cổ và lâu đời. Nơi chỉ đọc chứ không mua. Lần đầu tiên cả bọn đến tiệm này là vào một tuần trước, khi bà Weasley dắt cả bọn đi mua đồ dung học tập cho năm thứ 5. Harry bây giờ được đặt vào tình trạng bảo vệ cao nhất. Thế nhưng mặc cho bà Weasley lùa cả đám đi giữa một đám đông thần sáng bảo vệ thì cái cửa tiệm sách vẫn đập vào mắt Harry và lôi kéo nó.
“ Chỉ đọc chứ không mua
Đừng đến để mua kiến thức Vì kiến thức thì bao la vô giá.”
Cửa tiệm nằm sát góc đường ngay cạnh cửa tiệm bán đồ thể thao mà Ron thì đắm say với những phù hiệu của đội Chudley Canon màu cam rực rõ. Cái tiệm sách trông có vẻ sập xệ với chiếc cửa gỗ đã sờn thi thoảng lại ánh lên những ánh vàng. Bên trong thì trông thật đổ nát, sách vở vứt bừa bộn, cứ hàng chổng hàng chổng vất vưởng trên đường đi. Mấy cái tủ sách thì siêu vẹo đến nỗi Harry tin rằng chủ tiệm phải vứt sách trên sàn là vì sợ mấy cái đó sập xuống. Mùi mối mọt hình như đã trở thành một phần không thể thiếu của tiệm sách đó thì phải. Khi Harry lần đầu tiên bước vào, cậu đã cảm thấy thật kì lạ. Một tiệm sách cũ đầy sách quý và rất đỗi bình thường lại thu hút cậu nhiều đến nỗi Ron và Hermione đã phải giật mình khi Harry khăng khăng ngồi bên cửa sổ và đọc quyển sách: “ Trò đùa của phép màu.”
-       Anh là Harry phải không? Một giọng nói nhỏ vang lên kéo tâm trí Harry ra khỏi mớ hỗn độn
-       Vâng. Harry ngẩng lên. Trước mặt cậu là một cô bé tóc vàng, mắt xanh và ăn mặc thật ngớ ngẩn. Chiếc váy trắng xèo dài đến đầu gối. Cô ý đeo một chiếc cặp sách chéo màu vàng và chiếc cặp ý thì không ngừng rên rỉ. Đôi mắt xanh biếc ẩn sau cặp kính bảy sắc cầu vồng. Cô ấy cứ to tròn mắt mà nhìn Harry. Đôi mắt thật mơ màng.
-       Lấy hộ em quyển ở dưới tay anh với. Cô bé ý nhỏ nhẹ
-       Ừ. Harry rút quyển sách mà cậu đang đè lên đưa cho cô bé. Dưới cái nắng nhẹ của buổi chiều tà, mái tóc vàng như được rưới lên bởi một thứ nước màu nhiệm. Harry nghe đâu đó tiếng trái tim đập nhanh hơn và có điều gì đó lạ hơn. Nhưng ai mà biết được là điều gì. Harry mặc kệ và tiếp tục hỏi : “ Em hay đến đây à.”
-       Vâng. Đây là tiệm sách quen. Anh biết đấy, mấy con kì lân xuất hiện trên báo ý thì thật là ngớ ngẩn. Giờ báo chí viết toàn nhữn điều nhạt nhẽo. Chả ai là còn tin vào những ma thuật cổ xưa cả.
-       Nghĩa là sao. Harry ngơ ngác hỏi
-       Thì bây giờ con người ta ngu dốt đi ý. Họ bảo những con chó lửa không tồn tại. Nhưng mà bố em bảo nó là có thật. Rồi cả tờ nhật báo tiên tri nữa. Toàn đồ lá cải. Cô bé hồn nhiên vừa giở quyển sách vừa nói. Mà quên nữa, bị người khác nói là đồ nói dối cảm giác ra sao?
-       À… ừ thì cũng khó chịu. Harry ấp úng trả lời. Nửa thấy thoải mái vì sự thẳng thắn nửa thấy khó chịu vì bị hỏi không nể nang như vậy. Cậu vội chuyển chủ đề. Em đang đọc gì vậy
-       “ Nắng đưa thiên đường” Cô bé vừa trả lời vừa gập quyển sách lại.
-       Hay không?
-       Hay. Là chuyện cổ tích nói về công chúa và hoàng tử. Mà nói thật trông anh không có dáng hoàng tử đâu.
Harry im lặng.

“ hoàng tử là gì, ở đâu ra con bé ngớ ngẩn này vậy.”

-       Thôi, muộn rồi, em về đây. Chào anh. À nhân tiên thì tóc anh bù xù lắm đấy. Nói rồi con bé tóc vàng với chiếc kính bảy sắc quay lung đi thẳng. Chiếc cặp vàng bên cạnh hông vẫn không ngừng rên rỉ
Harry đưa tay ấn mớ tóc xẹp xuống.


Ngày nắng vàng, chiều buông mãi
Đã có khởi đầu…..
Và là một khởi đầu ngắn như mơ


1 nhận xét:

Nặc danh nói...

"nếu cứ yếu xìu như này"

Tớ thấy nhiều bạn viết câu thế này, nghe cùn cụt sao ấy, hay đó là khẩu ngữ nhỉ, tớ nghĩ là "nếu cứ yếu xì như thế này" chứ nhỉ ^^

Viết ổn Du à, tớ muốn đọc tiếp :X

Đăng nhận xét