3/1/10

[Harry Potter]Cho một ngày không xa_part2


2.    Nhà ga ngã tư vua_Tàu tốc hành Hogwarts
Harry phải khó khăn lắm mới đưa được chiếc rương của nó lên tàu. Xung quannh nó đầy nhóc người. Một vài đứa thì cứ chỉ chỏ về phía nó như thể nó là sinh vật lạ. Nhưng Harry đã quá quen với việc đó và nó chẳng thèm quan tâm. Nó và Ginny còn bận đi tìm một khoang trống trên tàu. Và ở toa tàu cuối cùng Harry gặp Neville, bạn cùng nhà với nó. Trong lúc đầu óc Harry còn bận phân tích cái thái độ của mọi người, rằng thì Nhật báo tiên tri đã biến nó thành đồ khoác lác thì Ginny đã dẫn cả bọn vào một khoang tàu trống. Ngay khi thoát ra khỏi suy nghĩ, ánh mắt Harry dừng lại ngay ở một cô bé tóc vàng ngồi bên cửa sổ. Cô gái có mái tóc vàng óng ánh dài nhưng trông thật dơ và luộm thuộm. Thần sắc thì toát ra một vẻ ngớ ngẩn. Nhưng Harry không lấy ngạc nhiên vì điều đó mà nó ngạc nhiên vì đây chính là con bé ngớ ngẩn nó đã gặp ở hiệu sách lần trước.

-       Chào Luna. Tụi này ngồi ở đây được không? Ginny cất tiếng hỏi
Con bé tóc vàng không nói gì, chỉ gật đầu. Cuối cùng thì Harry cũng biết được tên con bé là Luna. Đôi mắt nó nhợt nhạt nhưng phản chiếu một màu xanh nhẹ nhàng. Harry ngồi xuống đối diện với Luna. Con bé liếc mắt nhìn Harry rồi lại nhanh chóng cúi xuống tờ báo nó đang cầm. Rồi với cái giọng mơ màng, Luna lên tiếng:
-       Anh là Harry Potter.
-       Tôi biết tôi là Harry Potter. Harry lo lắng trả lời. Không hiểu sao Harry cảm thấy sợ nếu Luna đề cập đến vấn đề bọn nó đã từng gặp nhau tại hiệu sách. Cái ý tưởng bị mọi người biết là có dây dưa với một con bé ngớ ngẩn tên Luna làm Harry cảm thấy nực cười.
Nhưng Luna lại chả có vẻ gì là nhớ ra cái lần đó cả. Ánh mắt mơ màng của Luna như thể đây là lần gặp nhau đầu tiên và chả có quen biết gì Harry cả. Nhưng cái thái độ đó lại cũng làm Harry khó chịu. Dù sao thì Harry Potter cũng đã quen với việc nổi tiếng, rằng thì đi đâu mọi người cũng biết đến và quan tâm đến cậu. Vậy mà con bé tóc vàng Luna này, lại không hề để tâm. Thậm chí lần trước nó còn hỏi cậu cảm giác khi bị gọi là đồ dối trá nữa chứ. Nhưng rồi trái tim Harrry đập nhanh hơn hẳn. Và nguyên nhân không gì khác chính là cô nàng xinh xắn Cho Chang đang đứng ở ngưỡng cửa. Harry đực mặt ra và chào lắp bắp.
Cho chào Harry rồi bỏ đi với một cặp má ửng hồng. Luna nhìn chăm chú Harry rồi lại quay qua Cho Chang. Đằng sau đôi mắt tưởng như trông tất cả đều ngớ ngẩn kia không biết cô bé đang nghĩ gì.
Tàu tốc hành chạy băng bang qua những cánh đồng. Một màu vàng nhạt trải khắp các cánh đồng tạo nên một khung cảnh được hòa trộn từ những màu vàng của nắng, màu xanh mát của lá cây. Gió thổi qua ô cửa lùa vào khoang tàu những làn gió thơm mát. Luna im lặng thật nhiều. Hầu như cô bé chẳng nói một câu nào. Chỉ thỉnh thoảng có thêm những lời nhận xét vào câu chuyện của mọi người. Cũng có lúc, khi Harry quay qua thấy Luna đang thả hồn qua ô cửa sổ. Mái tóc vàng rực ẩn hiện trong màu nắng, và đôi mắt xanh thì cứ như đang bay đi trên những đám mây xanh bất tận.
“ Lạch cạch.” Toa tàu mở ra và Ron với Hermione bước vào. Trông bộ dạng của cả hai đứa đều bất cần quá sức. Ron ngồi phịch xuống, ăn cái thỏi nhái socola. Cả bọn bắt đầu kể lể về cái sự huynh trưởng rồi huynh trưởng của cả 3 nhà còn lại.
Mọi người hầu như đều lộ vẻ coi thường và không mấy ưa Luna. Nhưng Harry không cảm thấy thế, cậu còn đang bận để ý đến tờ báo Luna đang cầm.
-       Kẻ Lí sự là đồ lá cải. Hermione lên giọng khinh miệt
-       Xin lỗi, cha tôi là Tổng biên tập tạp chí này.
Và sau đó không khí cũng chìm vào yên lặng. Luna lại giấu mình đằng sau tờ báo. Mọi người thì nói chuyện với nhau mặc cho bên cạnh có Luna. Cô bé như thể không hề tồn tại trong toa tàu này. Mãi cho đến lúc Harry nhìn thấy những con ngựa ma kéo xe thì nó mới bắt đầu nói chuyện lại với cô bé. Và từng lời Luna nói ra đều khiến Harry thấy khó hiểu
-       Em cũng thấy hả. Harry hoang mang hỏi lại Luna.
-       Ừ, em thấy. Luna mỉm cười mơ hồ rồi trèo vào trong cỗ xe.
Và không hiểu sao Harry bỗng cảm thấy nhẹ nhàng trở lại. Hay ít ra Luna đã làm cho nó bình tâm lại. Không ai hiểu hết cảm giác của Harry. Ngay từ khi còn bé, Harry đã sợ cái cảm giác khi mà không ai hiểu nó đang nói gì, không ai tin nó và rằng nó quái lạ. Nhưng lần này khác, đã có Luna cũng nhìn thấy. Lần đầu tiên Harry thầm nhủ: “ Nó không quái lạ.” Trên trời ánh trăng sáng lấp lánh bạc.
“ Có khi nào mình đã tìm kiếm nhau từ rất lâu không?
Và có khi nào chúng mình đã luôn chờ đợi nhau không?”

1 nhận xét:

Nặc danh nói...

nhạc nhiêm kìa Du_chan

^^

Tại sao tớ lại bị ghi là nặc danh ở các cm thế này
*khóc*
(Lâm_kun)
=))

Đăng nhận xét