21/12/09

[Short]Có gì sau ô cửa_4

Author: Lâm.
Photobucket
Những ngày hè của tôi là những buổi rong ruổi khắp mọi ngóc ngách nhỏ của khu phố với triền dốc xa xa. Chẳng học hành hay đi làm thêm, tôi xách chiếc máy ảnh cũ mua được bằng tiền tiết kiệm đi thong dong và thu vào đó tất cả những hình ảnh của cuộc sống xung quanh mình và đương nhiên trong đó có Du Thảo. Mỗi ngày tôi đều đi qua đó một lần và mỗi tấm ảnh của tôi lại chụp Du Thảo ở một góc khác nhau. Tôi cũng không hiểu mình làm thế để làm gì và nếu có người hỏi thì có lẽ tôi cũng chỉ biết cười nói “Tôi thích thế” vậy thôi.
.
Hoặc cũng có thể là tôi vẫn muốn tìm một câu trả lời
.
Ngồi sau ô cửa ấy tôi đã khóc sau bao nhiêu ngày kìm nén.
.
Còn người bạn của tôi thì đã tự tử. May là cậu ấy còn sống.

.
Tôi muốn biết cậu ấy đã thấy gì…
.
“Cậu có nghĩ tớ đã quá ngây thơ không?”
.
“Cậu chỉ suy nghĩ quá đơn giản thôi”
.
“Chứ không phải một con cáo sao?”
.
“Cậu lành như một con mèo”
.
“Chưa ai nói tớ thế cả”
.
“Thì giờ có rồi đấy”
.
“Ừ, nhưng mèo già hóa cáo”
.
“Còn lâu cậu mới già… Có đau không?”
.
“Hơi rát”
.
“Con trai buồn cười nhỉ. Cậu đã nghĩ gì thế?”
.
“Chả gì cả. Tớ muốn biết mình còn sống hay không…”
.
“… Cậu… đã thấy gì khi ngồi ở đó, Du Thảo ấy…”
.
“Tớ không nghĩ là mình thấy ma đâu. Đừng ngốc thế, tớ hiểu cậu định nói về cái gì.”
.
Cậu ấy nói vậy thì chắc là vậy bởi đó là người bạn “tỉnh” nhất từ trước đến nay của tôi. Nhưng có lẽ giây hút đó cậu đã tự đưa mình vào giấc mơ về ảo ảnh của những người bên kia thế giới.

Tôi gặp cậu ở tiệm rửa ảnh. Bức ảnh chụp Du Thảo của tôi khiến cậu chú ý và chúng tôi làm bạn đã được nửa năm. Những lần trò chuyện với cậu tôi nhận ra tôi và cậu có nhiều điểm giống nhau đến lại kì. Chúng tôi- hai kẻ suy nghĩ đơn giản (hay nói cách khác là “hai con mèo chưa già”), hai kẻ không biết ghen là gì, hai kẻ bị nói là “yêu hờ hững”. Người ấy của cậu cũng ra đi giữa mùa đông đầy nắng và gió. Và cũng đã không có một giọt nước mắt nào cho tớ giờ phút này. Cậu như một “tôi” con trai vậy.
.
Tôi nghĩ mình yêu cậu, như yêu một người bạn chân thành và tôi nghĩ là cậu ấy biết điều đó.
.
“Thế nên đừng có làm thế nữa”
.
“Yên tâm, tớ còn muốn sống”
.
“Hãy chắc chắn là như thế. Tớ không muốn mang chậu cây vào trồng ở nghĩa trang nữa đâu”
.
“Ừ, chắc chắn mà”
.
Tôi muốn ôm cậu ấy.
.

.
“Cậu chụp nhiều ảnh Du Thảo quá”
.
“Ừ”
.
“Bức này…”
.
“Sao?”
.
Cậu đưa cho tôi tấm ảnh trên tay mình trong đống ảnh đang để đầy rẫy trên bàn
.
“Chị ấy ngày nào cũng ngồi chỗ đó”
.
“À, chị gái này, mình biết. Vì thế mà tớ mới chụp lại và rửa làm hai tấm”
.
“Rửa hai tấm?! Làm gì?”
.
“Tớ đã giử tặng chị ấy kèm mẩu giấy. Cậu đoán xem tớ viết gì?”
.
“Cậu hỏi câu đó?”
.

“Ừ, vậy chị ấy nói sao?”
.
“Chỉ có cô bé giúp việc Du Thảo mới biết”
.
“Sao lại thế?”
.
“Chị ấy giử giấy qua cô bé. Và cô bé láu cá đó đã “tống tiền” tớ một bữa cà phê chiều nay”
.

“Ghê thật! Cậu sẽ đến chứ?”
.
“Đương nhiên. Và sẽ mang hoa về cho cậu”
.
“Tớ không thích hoa…”

0 nhận xét:

Đăng nhận xét