Hạ Du aka Hikaru Shin
“ Có gì sau những kí ức này.”Hàng ngày như một thói quen, tôi thường hay đến một quán cà phê hoa và ngồi ở đó rất lâu. Bất kể tôi có bận rộn đến như nào, hay trời mưa trời gió hàng ngày tôi vẫn đến và ngồi ở một vị trí quen thuộc. Đó là một quán cà phê nhỏ bé và kì lạ. Không khí trong quán luôn ngập tràn một mùi hương dịu nhẹ. Nó khiến người ta cũng tùy tâm trạng mà thành vui hay buồn. Đã có rất nhiều người từ đây bước ra và khóc. Còn tôi, tôi đã quên mất việc phải khóc như nào. Có thể mọi nước mắt của tôi đã bị ông trời lấy mất và trút xuống trái đất vào những ngày mưa. Tôi thường hay ngồi ở trên tầng ba nơi có thể nhìn bao quát những con đường nhỏ nhỏ phía dưới, bầu trời dịu nhẹ hòa vào một màu buồn mênh mang phai nhạt. Chỗ tôi ngồi được bao quanh bởi hương trầm dịu nhẹ của hoa tử đinh hương và hoa hồng vàng. Hàng ngày tôi đều ngồi cùng một chỗ, uống cùng một loại cà phê và cứ im lặng nhìn ra sau ô cửa sổ. Tầng ba được trang trí bởi những chiếc bàn gỗ phủ khăn hoa. Xa xa còn có chiếc lò sưởi giả phát ra những màu ấm áp.
“ Có gì đằng sau ô cửa nhỏ.
Nỗi buồn cứ rơi mãi không thôi.”
Đằng sau ô cửa nơi những con phố nhỏ là những dáng người lạ lùng, những câu chuyện buồn. Cô đơn như một điều gì đó bám chắc vào lòng và không hề bị gỡ bỏ. Tôi trải qua tuổi mười chín với một vết thương rất rộng trong tim. Tình yêu đầu tưởng đẹp đẽ và là mãi mãi vậy mà lại chia tan chỉ sau vài lời nói. Mỗi lần ngồi ở quán cà phê này, thoảng trong gió mùi hoa nhẹ, tôi lại nghĩ về chuyện của mình. Tôi cảm giác như xa xăm mờ ảo, mọi thứ đằng sau ô cửa kia thật nhạt nhòa. Không khí tĩnh lặng bao phủ như làm cho con người tôi cứ trôi đi, trôi đi mãi mãi trong một dòng sông mơ hồ. Tôi không biết mình thấy đau ở đâu. Tôi cũng không biết thật ra cảm xúc của bản thân bây giờ là gì.“ Hoa màu vàng bâng khuâng lạnh ngắt
Hoa màu tím nhẹ bẫng thủy chung
Hoa màu trắng sáng trong nỗi buồn.”
Mọi thứ bao phủ lấy tôi lúc nào cũng chỉ một màu xám bạc. Tôi không hề oán giận hay biết trách móc. Tôi muốn khóc nhưng lại hoàn toàn không thể khóc được. Bản thể của thế giới này cứ kéo dài mãi một màu lạnh lẽo. Con người với con người ai cũng sống hờ hững với nhau. Có lần tôi bước vào tiệm nhìn thấy những bó hoa ly tan tác ngay dưới đất. Một câu nói vô tình được vang lên: “ Hãy quên anh đi.” Chỉ là một lời nói cũng đủ làm một người quay đi, một người khóc. Nhìn những sự việc xảy ra, những con người cứ đến và đi lòng tôi lại lạnh ngắt.
Quán nhỏ này đã chứng kiến biết bao nhiêu câu chuyện. Có đến và đi nhưng chưa có gì là mãi mãi. Nhiều lúc tôi cứ cố đi kiếm một từ mãi mãi cho cuộc đời mình để rồi ngã gục bên đường một cách tuyệt vọng. Cô bé giúp việc thi thoảng lại mang lên cho tôi những món đồ uống mới, không quên gợi ý tôi về những loại hoa dành cho ngày.
“ Sau ô cửa phải chăng thế giới này thật hờ hững.”
Hàng ngày nhìn qua ô cửa nhỏ, phía bên kia đường là một hiệu cắt tóc thời trang. Hai ngày trước cô chủ quán đó đã thắt cổ tự tử. Và giờ quán đó chìm trong một màu trắng im lìm. Cái chết thật nhẹ nhàng mà cũng thật khốc liệt. Ngày cô ấy chết, tôi cũng ngồi đây. Nhìn ra ô cửa thấy những đám đông vây quanh hờ hững, người chỉ trỏ, người nói cười trông thật hờ hững biết bao. Rồi hình như em gái của cô chủ quán đó xuất hiện. Cô ấy khóc. Nhìn cô ấy ôm mặt khóc tôi có cảm giác cái chết như bắt được cả mình, cái màu trắng lanh từ quán cắt tóc bên kia cứ ám ảnh lấy mình. Vì tôi cũng đã từng muốn chết. Rồi trong tầm mắt xa xa nhìn qua chỗ đó, tôi thấy có một đóa hoa tử đinh hương được đặt trước cửa hàng. Người ra đi để lại cho bao người nỗi đau day dứt. Chết vì tự tử là một điều điên rồ nhưng sự thờ ơ của cuộc đời này còn điên rồ hơn gấp vạn. Chỉ vài ngày nữa thôi chỗ đó sẽ lại là một cửa hàng khác. Và rồi kí ức lại chìm vào quên lãng của quá khứ.
Rồi có những ngày mưa…
Mưa trong như nước mắt.
Ngồi nhìn qua ô cửa những giọt nước chảy dài, những phố xá mập mờ sau một màn ảnh trắng xóa. Mắt tôi lại không thể nhòe đi. Xung quanh những đóa tử đinh hương cũng bắt đầu lung lay. Tôi đưa trí óc thả mình vào cuốn sách trước mặt. Trời mưa… tôi ôm lấy nỗi cô đơn của bản thân và nhìn ra ô cửa. Cốc cà phê cùng vị đắng ngắt, mùi hương hồng vàng của sự chờ đợi, bản nhạc Kiss the rain. Tất cả đều như bị cơn mưa ôm trọn lấy.
Sau ổ cửa có quá nhiều kí ức.
Tôi nhấp một hụm cà phê. Từng giọt đắng ngắt rơi vào lòng tôi. Tôi dựa mình vào ghế nhìn qua ô cửa. Tôi nhắm mắt lại thả mình đi theo mùi hương hoa dịu nhẹ. Tôi hình như đã quá mệt mỏi với nhiều chuyện. Tôi có cảm giác mình rời bỏ thế giới này đã quá lâu rồi. Hình như tôi dừng lại quá lâu. Mùi vị của sự chia ly đã làm tôi cảm thấy quá chán nản. Cứ dừng mãi ven đường này như để chẳng phải gặp ai nữa. Không hợp thì sẽ chẳng có tan.
Trong veo mơ mơ
Ngày tháng trôi dài luẩn quẩn
Mình tôi vô định giữa cuộc đời.

0 nhận xét:
Đăng nhận xét